Khờ dại và hồ đồ

Ngày đăng 24/03/2024
86 Lượt xem

Có câu: “Nước trong quá thì không có cá, người xét nét thì không ai chơi cùng”. Cũng có câu nói: “Nên sáng suốt trong làm việc, hồ đồ trong làm người”.

Trước đây khi làm bất cứ việc gì cũng thường xuyên suy nghĩ đắn đo, người khác hơi để ý một tí hay buông câu gì cũng suy nghĩ quá nhiều... Đó là vì bản thân đã quá bận tâm cái nhìn của người khác, luôn lấy mắt nhìn của người khác để hành xử sao cho hợp lòng họ. Nhưng bây giờ lớn dần cũng trưởng thành hơn, va vấp cũng nhiều hơn nghiệm ra rằng “vui vẻ là được rồi” chỉ cần bản thân mình thấy hài lòng, không làm chuyện gì vi phạm pháp luật, trái với luân thường đạo lý, trái với lương tâm thì cứ thoải mái mà tiến tới thôi. Muốn mặc bộ quần áo mình thích, muốn thay đổi kiểu tóc mới, hay đi đến nơi mình mơ ước... thì hãy cứ dũng cảm mà làm đi.

Vui vẻ cũng là một loại năng lực, là cách để sống tử tế với chính bản thân mình mà bạn có thể làm được. Ai cũng có những khoảng thời gian khó khăn, thời gian bị xem thường và bị ghét bỏ. Ai cũng phải trải qua những chuyện như vậy để mà học cách nhìn người, nhìn đời, để biết đâu là thật giả, phải trái hay trắng đen. Khi một mình bạn vượt qua giông bão cuộc đời, vượt qua những thời khắc không có ai bên cạnh, bạn sẽ phát hiện không cần dựa vào ai bạn vẫn có thể trở thành mặt trời của chính mình. Cuộc sống vốn dĩ có rất nhiều khó khăn, có rất nhiều bộn bề và mệt mỏi nhưng đôi khi chỉ cần một nụ cười vui vẻ, ta có thể tạm quên đi những phiền muộn đó. “Sống làm sao để không hổ thẹn với lương tâm của mình là được rồi, còn người ngoài nói làm sao, suy nghĩ thế nào, thì cứ mặc kệ họ”. Là người chứ đâu phải là viên đất nặn đâu mà để cho người ta thích nặn thành hình thù gì thì thành hình thù ấy được!

Cuộc đời này là của mình, không sống cho mình, thì sống cho ai? Con người sống trên thế gian, không cần quá chăm chỉ với ai đó hay với bất kỳ việc gì, có những lúc, chúng ta chỉ cần sống hồ đồ một chút, sống tự tại một chút, tùy tính một chút, mắt nhắm mắt mở mà sống qua ngày, như vậy vừa là bỏ qua cho bản thân cũng là để bỏ qua cho người khác. Nhưng phàm là những người, những ai lúc nào cũng tính toán chi li với người khác, đa phần cuộc sống cũng không vui vẻ được là mấy. Hồ đồ với bạn bè, không tính toán phải bỏ ra mới có thể đạt được. Bạn đối tốt với tôi, tôi sẽ đối tốt với bạn. Bạn đối với tôi thật lòng thì tôi cũng sẽ đối đãi với bạn thật tâm. Hồ đồ với người khác như vậy mới được sự tín nhiệm, hồ đồ với người yêu cho họ không gian tự do. Hồ đồ với mọi chuyện, thuyền đến đầu cầu tự nhiên sẽ thẳng. Hồ đồ trên tiền tài, lợi lộc, không đau không tức, hồ đồ với tình người, lương tâm không cắn dứt, hồ đồ với tranh dành danh tiếng danh lợi, không phải mất công suy nghĩ, hồ đồ cả với những tin đồn vô căn cứ, không phải mệt đôi tai...

Làm người, ngốc nghếch một chút, thì có thể thản nhiên đối đãi sự tình. Có câu rằng: “Kẻ ngốc có phúc của kẻ ngốc”. Làm người, khờ khạo một chút sẽ hạnh phúc, sống quá thông minh sẽ mệt mỏi. Nghĩ quá nhiều, tâm trạng dễ phiền muộn; quan tâm quá nhiều, dễ mẫn cảm đa nghi; bận tâm quá nhiều, dễ nghĩ đến được mất. Chuyện mình để tâm rồi sẽ trôi qua, chuyện mình không để tâm cũng sẽ trôi qua giống vậy. Trong cuộc sống này dù là bạn để ý hay chẳng quan tâm, thì tất cả cũng đều sẽ trôi qua hết thôi. Khờ khạo một chút, cũng không phải thể hiện rằng chỉ số thông minh thấp, hoặc là người chậm hiểu, mà là đối với nhân sinh có một phần thấu hiểu, một phần thản nhiên. Cơ hội tới, thì gắng sức tranh thủ làm cho thật tốt. Đối với những thứ không thể đạt được, thì có thể mỉm cười bỏ qua; tình cảm không thể với tới được, thì cũng có thể buông bỏ nhẹ nhàng. Niềm đau luôn đến từ sự cố chấp, khi bạn chọn từ bỏ những thứ không thuộc về mình, bạn không còn đau nữa. Những người ngốc nghếch như vậy, lòng dạ sẽ càng rộng rãi, cũng dễ dàng thỏa mãn, tâm tình khoái hoạt. Làm người, ngốc nghếch một chút, không đi so đo thì cuộc sống càng tự tại. Làm người, ngốc nghếch một chút thực ra vẫn tốt hơn, quá tính toán sẽ mệt chính mình. Với người tham món lợi nhỏ, kẻ “ngốc” cũng không ngại mà nhượng lại họ vài phần.

Con đường bạn đi không một ai hiểu, nơi bạn sẽ đến chỉ chính bạn mới có thể hình dung, cuộc sống của bạn chỉ mình bạn có thể nhìn thấy rõ ràng.

(Điều còn lại giữa chúng ta – JunvàAn)

Sống giả dối, hời hợt, lạnh nhạt thì mệt đầu, sống thật lòng thật dạ thì lại mệt tim. Nếu nhất định phải mệt, thì cứ sống là mình, phân đo gì thật giả. Đừng lãng phí đời mình vào những nỗi buồn viển vông, hãy cứ bằng lòng, vui vẻ. Dù cả thế giới ai cũng có nhau, bạn vẫn cứ là bạn, vẫn vui, vẫn lạc quan, hạnh phúc như bây giờ.

Bức thư thứ 63:

Bạn không thể không ép bản thân phải trở nên ưu tú hơn, bởi đằng sau bạn có rất nhiều người hèn hạ đang chờ câu chuyện cười về bạn. Cho nên phải đối xử với bản thân khắc nghiệt một chút, ép mình phải nỗ lực hơn nữa, năm năm sau bạn sẽ cảm ơn sự khắc nghiệt đó, hoặc hận bản thân hôm nay sao lười biếng, tự ti. Chúc bạn hãy sống nhiệt tình trong thế giới vô tình này.

(999 lá thư gửi cho chính mình – Miêu Công Tử)


Chia sẻ:

Có thể bạn muốn xem