Chuyện năm ấy!

Ngày đăng 28/04/2024
174 Lượt xem

Năm 17, 18 tuổi chúng ta tìm được tình yêu nhưng có thể lại chưa biết cách yêu. Đến khi 25, 26 tuổi chúng ta có thể đã biết cách yêu nhưng sao lại cảm thấy khó tìm một tình yêu đến như vậy. Khi còn trẻ, chúng ta ai cũng thường dễ dàng từ bỏ một mối tình, bởi vì chúng ta nghĩ rằng mình còn nhiều cơ hội khác. Nhưng chúng ta lại không biết được rằng chính mối tình mà chúng ta từ bỏ năm ấy có thể sẽ là mối tình khắc cốt ghi tâm suốt cả cuộc đời mà chúng ta chẳng thể nào quên và cũng chẳng thể tìm lại được.

Từng có một người, vì cảm thấy chán nản với tình yêu hiện tại của mình nên đã quyết định chia tay để đi tìm một hình bóng khác thay thế. Nhưng đến cuối cùng lại nhận ra là mình chỉ đang đuổi theo ảo ảnh, cơ hội để quay lại, để trân trọng người cũ cũng đã không còn nữa. Lại có người kia vừa chia tay tình yêu, liển nghĩ rằng đối phương không xứng đáng với mình, mình sẽ tìm được một người khác tốt hơn. Vậy mà năm dài tháng rộng trôi qua, người kia có khi đã tìm thấy tình yêu mới với muôn vàn hạnh phúc, còn mình sao vẫn cứ lận đận, trắc trở hoài.

“Nếu yêu vì đẹp thì khi gặp người đẹp hơn sẽ hết yêu.

Nếu yêu vì giàu, tìm gặp người giàu hơn sẽ hết yêu.

Nếu yêu vì tình dục, tìm được một người cho tình dục tốt hơn sẽ hết yêu.

Người ta yêu nhau vì thứ gì thì đôi khi sẽ vì chính thứ đó mà mất nhau.

Nên nếu yêu mà chẳng biết vì sao mình yêu, đó mới là tình yêu thật sự”.

Thế gian này đầy rẫy những người sẵn sàng từ bỏ tình yêu hiện tại của mình để mơ về “một người nào đó xứng đáng hơn”, “một ai đó đang chờ ta ở cuối con đường”. Họ cứ mải miết loanh quanh trong cuộc hành trình đó, nhìn lại thì thanh xuân cũng đã trôi qua từ lúc nào rồi… Nếu bạn không chịu làm gì cả mà chỉ biết ngồi đó để chờ đợi một ai đó “xứng đáng” với mình, chắc là bạn sẽ phải đợi đến hết đời đấy! Sự thay đổi của mỗi người là hình ảnh phản chiếu của tình yêu mà họ nhận được.

- Nếu tình yêu đó chán ngắt, đầy những bất đồng, mâu thuẫn, cãi vã, thì họ buồn rầu, thiếu sức sống là lẽ đương nhiên.

Có một câu nói khá hay: “Nếu cứ cảm thấy chán nhau mà lại chọn từ bỏ, thì dù có yêu một trăm người đi chăng nữa, cũng đều sẽ không có kết quả”. Một khi đã yêu thì phải cùng nhau thấu hiểu, nhận ra cái sai của chính mình và sửa đổi vì nhau. Có thể những cảm giác mới lạ, không phải là cùng người mới đi tìm lại những cảm xúc cũ. Mà là hãy cùng người hiện tại, trân trọng nhau nhiều hơn, cùng nhau trải nghiệm những điều mới mẻ hơn.

- Nếu tình yêu đó vô vị, không mang đến cho họ một cảm xúc tốt đẹp nào, thì họ cũng sẽ vô tâm với nó.

Trong tình yêu, yêu thôi chưa đủ, phải có cả trách nhiệm nữa. Trách nhiệm mang lại hạnh phúc cho nhau, cho nhau một chỗ dựa sau những ngày dài mệt mỏi. Trách nhiệm hiểu và cho nhau một nơi an toàn để gửi gắm.

- Ngược lại, nếu tình yêu đó ngập tràn sự thấu hiểu, vui vẻ, nâng đỡ, thì họ sẽ được chắp thêm đôi cánh, như một chú chim cất cao tiếng hát hạnh phúc giữa bầu trời.

“Tình cảm khiến bạn dễ chịu thoải mái nhất chính là khi bạn nói đến bất cứ chủ đề gì, đối phương đều có thể nói cùng, không phải do đối phương hiểu biết sâu rộng, mà là đối phương vô cùng có hứng thú. Hiểu rõ rồi, đối phương sẽ nói những gì bạn chưa biết; chưa hiểu rõ, đối phương sẽ hỏi phần bạn biết. Khi đã từng nghe qua, đối phương sẽ chia sẻ cảm nhận; còn nếu chưa từng nghe, sự hiếu kỳ của đối phương cũng khiến bạn tràn ngập lời muốn nói. Cách chung sống tốt nhất giữa hai người, đó là hiểu được bạn tiến tôi lui và bạn lui tôi tiến”.

(999 Lá thư gửi cho chính mình – Miêu Công Tử)

Trong cuộc đời, mỗi chúng ta sẽ gặp rất nhiều người, nếu có duyên, sẽ đi cùng nhau một đoạn đường, dài ngắn, ít hay nhiều thế nào là tùy ở sự nỗ lực, cố gắng của mỗi người. Nhưng cuộc đời dài thế, có cả trăm ngàn ngã rẽ, kiểu gì cũng sẽ có người phải rẽ trước. Và thế là mỗi người lại tiếp tục đi con đường của mình, có thể sẽ gặp lại ở một ngã rẽ nào đó, cũng có thể sẽ không bao giờ gặp nữa. Có những người, một khi đã lướt qua nhau sẽ thành người xa lạ… Nhưng mỗi cuộc gặp, mỗi đoạn đường, mỗi người đi cùng ta ở một thời điểm nào đó đều có ý nghĩa với ta. Đôi khi, không phải bởi vì bạn chưa tìm được người xứng đáng với mình, mà là bạn chưa xứng đáng nhận được tình yêu đích thực.

“Gặp gỡ thì trân trọng.

Bỏ lỡ thì biết ơn đã từng có.

Vốn dĩ tình yêu là tiếc nuối, nhưng sẽ đến thời điểm tất cả sự đợi chờ và hy sinh của mình sẽ được đáp lại bằng một cách khác, một mối nhân duyên khác”.

(Đã qua chẳng vãn hồi chỉ cần bước tiếp thôi - Hanfu)

Có lẽ trong cuộc sống đôi khi chúng ta nên trân trọng những gì mà bản thân đã trải qua. Mỉm cười với những người mình đã từng gặp gỡ, quý trọng những gì đang có ở hiện tại. Bởi lẽ, chẳng thể nào biết trước được, sẽ có những lúc chúng ta nhìn về quá khứ chỉ để nuối tiếc. Cuộc đời đẹp như vậy vì chỉ có một lần, thế nên hãy sống thật tốt với những điều mình yêu…

Chỉ mong sau này:

“Một ngày nào đó

Có nến có hoa

Có hai chúng ta

Về chung một nhà…”


Chia sẻ:

Có thể bạn muốn xem